Trang chủ / Bạn đọc viết / Xuân này con không về

Xuân này con không về

Con biết xuân này mẹ chờ tin con, khi thấy mai đào nở vàng bên nương. Năm trước con hẹn đầu xuân sẽ về, nay én bay đầy trước ngõ, mà tin con vẫn xa ngàn xa…

Mẹ dấu yêu của con! Lại một mùa xuân nữa sắp về. Thuở con còn bé, mẹ vẫn thường nói rằng mùa xuân là mùa của những hi vọng, chờ mong khi người người, nhà nhà được đoàn tụ, quây quần bên nhau để cùng nhau đón một năm mới với nhiều niềm vui mới. Nhưng con biết rằng đã 8 năm trôi qua và sắp tới nữa sẽ là con số 9, 9 năm mẹ không cười mừng hạnh phúc trong đêm giao thừa với pháo hoa và niềm vui gia đình đoàn tụ. Từ cái ngày anh con ra đi và mãi mãi không trở về, lòng mẹ dường như đã hóa thành băng giá. Con không nghĩ rằng thời gian sẽ xóa nhòa mọi đau đớn như người ta vẫn thường nói mẹ ạ!

Cuộc đời cha đi bộ đội, mẹ đã thấu hiểu những gì trải qua, mẹ hiểu về chiến tranh và mẹ ghét bộ đội chỉ đơn giản vì ghét chiến tranh. Mẹ không cho phép con mẹ được đi vào con đường quân ngũ, dù nó vinh quang tới đâu đi nữa. Nhưng khi anh cả muốn theo gót chân của cha đi vào quân ngũ với khát vọng và ước mơ của tuổi trẻ, mẹ đã phải đồng ý và cha con lúc ấy tự hào vì anh biết bao. Năm 2000 anh lên đường nhập ngũ mẹ đã khóc hết nước mắt. Những lá thư bay về làm lòng mẹ như thấy vui hơn và hạnh phúc hơn. Rồi mùa xuân cũng tới, năm đầu tiên anh vào quân ngũ, vì là lính mới nên phải ở lại trực tết. Mẹ buồn biết bao nhiêu khi anh không được về nhà ăn tết. Con đã hát cho mẹ nghe bài hát “Xuân này con không về” của nhạc sĩ Trịnh Lâm Ngân: Con biết xuân này mẹ chờ tin con, nghe pháo giao thừa rộn ràng nơi nơi… Mẹ khóc, mẹ đã khóc rất nhiều vì nhớ anh con, nhưng giờ mẹ lại khóc vì thương anh con không được hưởng niềm hạnh phúc sum vầy trong ba ngày tết. Con cũng thế mẹ ạ! Con cũng nhớ anh con lắm, thương anh con lắm, khi viết những dòng này con cũng đã khóc mẹ ạ. Và con tin chắc mẹ cũng như con, vẫn luôn mơ về một ngày được thấy anh con bước vào sân trên vai mang quân hàm sáng rực rỡ, vác ba-lô con cóc và cất tiếng chào cha mẹ… rồi con ước được nhảy cẫng lên khi anh về như năm nào đó. Dù tất cả bây giờ đã xa xôi và mãi mãi không bao giờ điều cả nhà ta mong ước thành sự thật được nữa.

Anh con đã ra đi vì căn bệnh ung thư máu quái ác khi tròn 2 năm tuổi quân và 23 năm tuổi đời. Nỗi đau bao phủ lấy cả gia đình ta. Dạo đó mẹ chỉ biết anh bị ốm và được chuyển về bệnh viện 108 của TW, tất cả chỉ nhờ vào chiếc điện thoại của bà hàng xóm. Ngay trong đêm hôm đó cha đã ra Hà Nội. Rồi cha sững người khi nghe thông báo anh con không còn nữa, nhưng cha giấu mẹ, giấu con, giấu cả ông bà nội nữa. Cha sợ rằng nỗi đau quá lớn và quá bất ngờ này sẽ làm mẹ suy kiệt vì sức khỏe mẹ vốn đã không được tốt. Nhưng con đã nhận ra điều đó qua giọng nói cha trong điện thoại. Con dường như đã ngất đi, và khi biết chắc đó là điều ác mộng tồi tệ nhất, mẹ cũng đã kịp nhận ra khi đứng ngay bên con. Mẹ không khóc, không nói gì và… ôi! Thôi con không muốn nói về những gì đau buồn ấy nữa. Hồi đó con mới lên 10 và con chỉ nhớ nhất là năm ấy gia đình ta không tổ chức đón giao thừa, con vẫn ngây thơ hỏi mẹ rằng vì sao? Con thật ngốc và vô tâm phải không mẹ?

dao 3

Một cái tết nữa lại qua đi mà thiếu vắng con… (Ảnh minh họa)

 Một mùa xuân, hai mùa xuân, và cứ thế nối tiếp cho đến tận bây giờ mẹ vẫn khóc mỗi khi nghe con hát bài hát “Xuân này con không về”. Mẹ đã không cười trong tám cái tết qua, một nỗi buồn sâu thẳm nơi mắt mẹ mà con hiểu rằng suốt cả cuộc đời này sẽ chẳng bao giờ nguôi ngoai. Mỗi khi con hát bài hát ấy, mẹ lại bảo thôi đi, đừng hát, vì mẹ nhớ anh, con mà hát là mẹ sẽ khóc. Tết năm vừa qua đây mẹ đã ôm con trong đêm giao thừa và nói rằng con hãy cố gắng làm những gì anh con còn để lại. Và con đã quyết định thi vào Học viện kĩ thuật Quân sự như anh con từng mơ ước. Nhưng con xin lỗi! Con đã không làm được điều mẹ mong muốn. Hồi con còn bé, con rất thích tết như bao nhiêu đứa trẻ khác nhưng bây giờ con chỉ sợ tết về là lòng mẹ lại buồn vì niềm thương nhớ anh con. Con vẫn luôn mong được một lần nữa nhảy lên thật cao và ôm vào cổ anh, dù chỉ là mong ước không thành sự thật. Mỗi khi tết đến, mẹ lại đem những bức hình của anh con đã gửi khi mới vào nhập ngũ qua những phong thư ra ngắm. Mẹ ngắm con trai mẹ, lấy chiếc mũ xanh có ngôi sao vàng kia ra và đặt lên bàn thờ anh con.

Con biết mẹ buồn lắm, mùa xuân là mùa của đoàn tụ, của hạnh phúc sum vầy nhưng biết đến bao giờ mới có niềm hạnh phúc ấy đây? Chẳng bao giờ nữa! Tiết trời đang lạnh hơn và mùa đông đang trải qua những ngày cuối cùng để nhường chỗ cho một mùa xuân ấm áp, nhưng những cái tết đã qua nỗi buồn vẫn tràn ngập lòng mẹ, vào mỗi đêm giao thừa mẹ lại khóc và có lẽ sẽ còn rất nhiều cái tết sau này nữa những giọt nước mắt của mẹ vẫn rơi. Lòng con hiểu rõ điều đó và mong thời gian làm nguôi ngoai đi những gì là quá khứ ấy.

Tuổi thơ con lớn lên trong vòng tay yêu thương của mẹ, khi con còn bé, con chỉ mong tết về để được lấy tiền mừng tuổi hay cầm súng nước đi chơi cùng lũ bạn, tối 30 tết ngồi bên nồi bánh chưng sôi sùng sục, con nhớ lắm, nhớ tất cả những gì đã qua. Mẹ hãy yên tâm sống khỏe mạnh để tết năm nay con lại cùng mẹ ngồi canh nồi bánh chưng và con sẽ hát bài hát ấy để mẹ nghe nhé, để mẹ con ta cùng khóc, để con biết thương mẹ hơn và bước tiếp con đường anh con đang đi dở. Con yêu và thương mẹ nhiều!

Luutruvn.com

hoangha…@gmail.com

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *