Trang chủ / Thư giãn / Góc thơ / Chênh vênh

Chênh vênh

Ta lại thả nỗi niềm kín câu thơ
Sương giận hờn, lững thững buồn xuống tóc
Có điều gì trong tim mình khó nhọc
Đêm chơ vơ sầu, đường cũ, Xuân phai?

Lối xưa lạnh lùng, em giờ ở bên ai?
Hoa Tử Đằng đã không còn tím nữa
Khúc Tình xưa, chẳng còn hai đứa
Con phố dài …thăm thẳm hoang mang

Da diết gì, ngày mây chợt lang thang
Mi trở nặng nỗi sầu gieo vào mắt
Gió muốn nói gì không, mà ru lòng dìu dặt
Em xa cách rồi, đời nắng quái chiều hôm

Mùa hạ về, chênh vênh những phút dỗi hờn
Lặng lẽ đếm sao rơi xuống mặt Hồ lặng sóng
Uống nhân gian đổi thay qua từng đêm trắng
Ta lại thả nỗi niềm…cay đắng riêng ta

Thái Hà – Hà Nội, 31.3.16

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *